Ở miền Tây có nhiều câu chuyện giang hồ chỉ truyền miệng, nghe nhiều thành quen nhưng chẳng ai dám khẳng định thật giả ra sao. Trong số đó, cái tên Tám “Lạnh” ở đất Mỹ Tho vẫn được người đời nhắc đến với giọng nửa nể, nửa rùng mình. Người ta bảo, ông ta là mẫu người “ít nói, ít cười, ra tay dứt khoát” – cái kiểu lạnh lùng khiến thiên hạ gắn ngay cho cái biệt danh “Lạnh”. Và cũng chính tính khí đó đã dẫn đến trận ẩu đả lịch sử tại bến phà Rạch Miễu, câu chuyện đến giờ vẫn còn được kể lại như một giai thoại miền sông nước. 
Thân thế và tuổi trẻ bôn ba của Tám “Lạnh”

Sinh ra ở một con hẻm nhỏ gần chợ Mỹ Tho, Tám “Lạnh” vốn không phải tay anh chị ngay từ đầu. Thuở nhỏ, ông tên thật là Hữu Tâm — cái tên nghe hiền khô, chẳng ai nghĩ sau này lại gắn liền với bao chuyện giang hồ. Nhà đông anh em, cha mẹ đi buôn trái cây theo ghe, Tám lớn lên trong cảnh lênh đênh sông nước, học cái tính chịu đựng từ thuở bé. Người ta kể ông ít nói lạ thường: tụi nhỏ trong xóm hay kiếm chuyện, nhưng chẳng khi nào thấy Tám cãi lại quá ba câu.
Đến tuổi 14–15, Tám rời nhà theo ghe thương lái làm bốc vác, rồi theo người sang tận Sa Đéc, Châu Đốc mua bán đủ thứ. Làm nghề sông nước, Tám va chạm nhiều kiểu người: dân buôn, bốc vác, bến bãi, tay đỏ đen… Nhờ cái thân hình rắn chắc và đôi mắt lúc nào cũng tỉnh như ban ngày, ông được bọn bốc xếp ưa, tụt dốc lúc nào cũng gọi theo.
Lên 20, Tám quay lại Mỹ Tho thì vùng này đã có vài nhóm anh chị bắt đầu bảo kê chợ, bãi và quán xá. Chuyện Tám “ăn nói ít, can đảm nhiều” lan đến tai mấy tay đầu đàn, kéo ông vào cuộc chơi. Một lần xô xát ở bến đò Tân Long, Tám ra tay dứt khoát đến mức đối phương phải rút lui không kịp, từ đó người ta mới bảo “thằng đó lạnh như tiền”, rồi đổi luôn thành Tám “Lạnh” cho ngầu.
Bến phà Rạch Miễu – nơi bắt đầu những va chạm

Trước khi có cầu Rạch Miễu, bến phà là nơi tấp nập bậc nhất vùng này. Ghe xuồng, xe khách, người buôn trái cây, khách vãng lai… cứ chen nhau ra vào như mắc cửi. Khi có đông người, thì có va chạm; khi có va chạm, thì có những nhóm anh chị tìm cách làm ăn “bên lề”.
Bến phà khi đó chia ra mấy nhóm nhỏ: nhóm thu bãi xe, nhóm coi hàng hóa, nhóm bảo kê mấy quán nhậu nằm ngay cạnh đường xuống phà. Chẳng phải cứ mặc áo đen đeo vàng mới gọi là giang hồ; nhiều ông nhìn như thường dân, nhưng chỉ cần gật đầu một cái là đàn em biết phải làm gì. Và cũng chính tại nơi đông người, nhóm lợi ích này va vào nhóm lợi ích kia, không sớm thì muộn cũng xảy chuyện.
Tám “Lạnh” ban đầu chỉ đứng ngoài cuộc, nhưng vì quen biết nhiều tài xế xe khách và giới bốc xếp, ông dần liên quan đến chuyện “dàn xếp” mỗi khi bến phà có đụng chạm. Tính ông lạ: chẳng bao giờ lên giọng, chỉ nói đúng một câu, ai nghe thì yên, không nghe thì để số phận quyết định. Những chuyện lặt vặt như tranh chỗ đậu xe, giành mối bốc xếp, đòi tiền quán nhậu… đều bắt đầu tìm đến Tám.
Chính điều đó khiến một nhóm khác từ phía Bến Tre – do một tay gọi là Chín “Mèo” cầm đầu – khó chịu. Nhóm này có tính nóng nảy, thường xử chuyện rất ồn ào, trái ngược với cách của Tám. Lời qua tiếng lại vài lần, rồi từ từ thành căng thẳng.
Người bến phà khi ấy đã ngửi thấy mùi chuyện lớn: “Hai bên kiểu gì cũng đụng, chỉ không biết khi nào.”
Trận ẩu đả lịch sử làm rung chuyển cả bến phà

Chuyện xảy ra vào một buổi xế chiều, trời nóng nực, người chen nhau chờ phà qua Rạch Miễu. Một tài xế xe khách từ TP.HCM chạy xuống Mỹ Tho tìm Tám nhờ “nói vài lời” vì bị đàn em Chín “Mèo” chặn lại đòi thu phí vô lý. Tám nghe xong chỉ gật đầu, đi bộ xuống bãi xe mà không nói thêm câu nào.
Đến nơi, Chín “Mèo” đã đứng với gần chục người, tay cầm điếu thuốc, mặt hằm hằm. Thấy Tám đến chỉ một mình, Chín cười gằn:
– “Hôm nay coi ông làm gì được ở đất này.”
Tám không đáp, chỉ hỏi nhỏ:
– “Đã nói chuyện với tài xế chưa?”
– “Nói rồi, không nghe nên phải dạy cho nghe,” Chín đáp, giọng thách thức.
Người đứng xem lúc đó cảm giác không khí như nghẹt lại. Tám nhìn quanh, rồi nói đúng một câu:
– “Phà đông, đừng làm phiền người ta.”
Câu nói nghe hiền mà lại chạm đúng cái tôi của Chín “Mèo”. Hắn quăng điếu thuốc xuống đất, bước tới chỉ tay vào mặt Tám:
– “Ở đây tao muốn gì thì làm, mày đừng lên mặt.”
Không ai biết ai ra tay trước, chỉ nghe tiếng va chạm khô khốc, rồi người xung quanh tản ra như ong vỡ tổ. Tám đánh không nhanh, nhưng mỗi đòn đều được kể lại là “trúng đâu đau đó”. Nhóm kia đông hơn, bao vây từ hai phía bãi xe. Nhiều người tưởng Tám sẽ bị đè bẹp vì một mình thì sao chịu được cả bầy.
Nhưng cái bất ngờ nằm ở chỗ… dân bốc xếp, tài xế xe khách và cả vài người buôn trái cây quen mặt với Tám đã nhào vô giúp. Chỉ trong vài phút, bãi phà biến thành cảnh hỗn loạn: tiếng la hét, tiếng đồ đạc rơi, tiếng phà hú còi liên tục vì sợ ảnh hưởng đến hành khách.
Người ta kể lại rằng khi mọi thứ kết thúc, Chín “Mèo” và nhóm đàn em phải rút lui trong trạng thái bầm dập, còn Tám thì mặt mũi đổ mồ hôi nhưng gần như không hề hấn gì nhiều. Cả bến phà hôm ấy như bị tê liệt mất mấy phút. Một ông già bán nước lúc đó chỉ lắc đầu:
– “Thằng Tám nó lạnh thiệt, tao nói không sai.”
Sau trận ẩu đả, tin lan nhanh đến mức chỉ một đêm là phần nửa thành phố đã biết. Không ai nhắc chuyện đúng sai, chỉ nói: “Chỗ đó giờ không ai dám làm càn nữa.”
Cái kết và di sản để lại trong giới anh chị miền Tây

Sau vụ bến phà, Tám “Lạnh” không thành trùm, cũng chẳng lập băng nhóm. Ông vẫn đi lại, vẫn uống cà phê mỗi sáng ở góc chợ Mỹ Tho, không tỏ vẻ hơn ai. Điều lạ là chính cách sống đó khiến người ta nể hơn cả. Không ít tài xế kể rằng chỉ cần nghe “Tám nói được rồi” là không ai dám ép hay “làm luật” nặng tay nữa.
Còn Chín “Mèo” thì rút dần khỏi khu vực Rạch Miễu, chuyển sang buôn hàng nhỏ lẻ, rồi dần biến mất khỏi chuyện giang hồ. Người hiểu chuyện nói rằng đó là kết quả của một lần nóng nảy chọn sai đối thủ.
Những năm sau, khi cầu Rạch Miễu xây xong, bến phà thưa người, Tám “Lạnh” cũng ít khi xuất hiện. Người ta đồn ông về quê chăm cha mẹ, người khác nói sang tận Campuchia làm ăn, cũng có người bảo ông đi tu. Không ai dám khẳng định đúng điều gì.
Điều còn lại duy nhất là danh tiếng truyền miệng, cái dạng không cần giấy tờ chứng thực mà vẫn làm người ta gật gù: “Ừ, chuyện đó có thiệt đó nghen.”
Câu chuyện về Tám “Lạnh” và trận ẩu đả ở bến phà Rạch Miễu chỉ là một mảnh ghép trong vô số giai thoại miền Tây sông nước. Giống như bao câu chuyện giang hồ khác, nó tồn tại theo kiểu truyền miệng – nửa thật, nửa hư. Nhưng chính điều đó khiến nhân vật như Tám “Lạnh” sống mãi trong ký ức của nhiều người: không phải vì bạo lực, mà vì cái chất lạnh lùng điềm đạm đã khiến thiên hạ vừa nể vừa nhớ, để rồi mỗi khi nhắc đến, ai cũng phải thốt lên một câu quen thuộc: “Thằng đó lạnh thiệt!”
elquika28495
Thân thế và tuổi trẻ bôn ba của Tám “Lạnh”
Sinh ra ở một con hẻm nhỏ gần chợ Mỹ Tho, Tám “Lạnh” vốn không phải tay anh chị ngay từ đầu. Thuở nhỏ, ông tên thật là Hữu Tâm — cái tên nghe hiền khô, chẳng ai nghĩ sau này lại gắn liền với bao chuyện giang hồ. Nhà đông anh em, cha mẹ đi buôn trái cây theo ghe, Tám lớn lên trong cảnh lênh đênh sông nước, học cái tính chịu đựng từ thuở bé. Người ta kể ông ít nói lạ thường: tụi nhỏ trong xóm hay kiếm chuyện, nhưng chẳng khi nào thấy Tám cãi lại quá ba câu.
Đến tuổi 14–15, Tám rời nhà theo ghe thương lái làm bốc vác, rồi theo người sang tận Sa Đéc, Châu Đốc mua bán đủ thứ. Làm nghề sông nước, Tám va chạm nhiều kiểu người: dân buôn, bốc vác, bến bãi, tay đỏ đen… Nhờ cái thân hình rắn chắc và đôi mắt lúc nào cũng tỉnh như ban ngày, ông được bọn bốc xếp ưa, tụt dốc lúc nào cũng gọi theo.
Lên 20, Tám quay lại Mỹ Tho thì vùng này đã có vài nhóm anh chị bắt đầu bảo kê chợ, bãi và quán xá. Chuyện Tám “ăn nói ít, can đảm nhiều” lan đến tai mấy tay đầu đàn, kéo ông vào cuộc chơi. Một lần xô xát ở bến đò Tân Long, Tám ra tay dứt khoát đến mức đối phương phải rút lui không kịp, từ đó người ta mới bảo “thằng đó lạnh như tiền”, rồi đổi luôn thành Tám “Lạnh” cho ngầu.
Bến phà Rạch Miễu – nơi bắt đầu những va chạm
Trước khi có cầu Rạch Miễu, bến phà là nơi tấp nập bậc nhất vùng này. Ghe xuồng, xe khách, người buôn trái cây, khách vãng lai… cứ chen nhau ra vào như mắc cửi. Khi có đông người, thì có va chạm; khi có va chạm, thì có những nhóm anh chị tìm cách làm ăn “bên lề”.
Bến phà khi đó chia ra mấy nhóm nhỏ: nhóm thu bãi xe, nhóm coi hàng hóa, nhóm bảo kê mấy quán nhậu nằm ngay cạnh đường xuống phà. Chẳng phải cứ mặc áo đen đeo vàng mới gọi là giang hồ; nhiều ông nhìn như thường dân, nhưng chỉ cần gật đầu một cái là đàn em biết phải làm gì. Và cũng chính tại nơi đông người, nhóm lợi ích này va vào nhóm lợi ích kia, không sớm thì muộn cũng xảy chuyện.
Tám “Lạnh” ban đầu chỉ đứng ngoài cuộc, nhưng vì quen biết nhiều tài xế xe khách và giới bốc xếp, ông dần liên quan đến chuyện “dàn xếp” mỗi khi bến phà có đụng chạm. Tính ông lạ: chẳng bao giờ lên giọng, chỉ nói đúng một câu, ai nghe thì yên, không nghe thì để số phận quyết định. Những chuyện lặt vặt như tranh chỗ đậu xe, giành mối bốc xếp, đòi tiền quán nhậu… đều bắt đầu tìm đến Tám.
Chính điều đó khiến một nhóm khác từ phía Bến Tre – do một tay gọi là Chín “Mèo” cầm đầu – khó chịu. Nhóm này có tính nóng nảy, thường xử chuyện rất ồn ào, trái ngược với cách của Tám. Lời qua tiếng lại vài lần, rồi từ từ thành căng thẳng.
Người bến phà khi ấy đã ngửi thấy mùi chuyện lớn: “Hai bên kiểu gì cũng đụng, chỉ không biết khi nào.”
Trận ẩu đả lịch sử làm rung chuyển cả bến phà
Chuyện xảy ra vào một buổi xế chiều, trời nóng nực, người chen nhau chờ phà qua Rạch Miễu. Một tài xế xe khách từ TP.HCM chạy xuống Mỹ Tho tìm Tám nhờ “nói vài lời” vì bị đàn em Chín “Mèo” chặn lại đòi thu phí vô lý. Tám nghe xong chỉ gật đầu, đi bộ xuống bãi xe mà không nói thêm câu nào.
Đến nơi, Chín “Mèo” đã đứng với gần chục người, tay cầm điếu thuốc, mặt hằm hằm. Thấy Tám đến chỉ một mình, Chín cười gằn:
– “Hôm nay coi ông làm gì được ở đất này.”
Tám không đáp, chỉ hỏi nhỏ:
– “Đã nói chuyện với tài xế chưa?”
– “Nói rồi, không nghe nên phải dạy cho nghe,” Chín đáp, giọng thách thức.
Người đứng xem lúc đó cảm giác không khí như nghẹt lại. Tám nhìn quanh, rồi nói đúng một câu:
– “Phà đông, đừng làm phiền người ta.”
Câu nói nghe hiền mà lại chạm đúng cái tôi của Chín “Mèo”. Hắn quăng điếu thuốc xuống đất, bước tới chỉ tay vào mặt Tám:
– “Ở đây tao muốn gì thì làm, mày đừng lên mặt.”
Không ai biết ai ra tay trước, chỉ nghe tiếng va chạm khô khốc, rồi người xung quanh tản ra như ong vỡ tổ. Tám đánh không nhanh, nhưng mỗi đòn đều được kể lại là “trúng đâu đau đó”. Nhóm kia đông hơn, bao vây từ hai phía bãi xe. Nhiều người tưởng Tám sẽ bị đè bẹp vì một mình thì sao chịu được cả bầy.
Nhưng cái bất ngờ nằm ở chỗ… dân bốc xếp, tài xế xe khách và cả vài người buôn trái cây quen mặt với Tám đã nhào vô giúp. Chỉ trong vài phút, bãi phà biến thành cảnh hỗn loạn: tiếng la hét, tiếng đồ đạc rơi, tiếng phà hú còi liên tục vì sợ ảnh hưởng đến hành khách.
Người ta kể lại rằng khi mọi thứ kết thúc, Chín “Mèo” và nhóm đàn em phải rút lui trong trạng thái bầm dập, còn Tám thì mặt mũi đổ mồ hôi nhưng gần như không hề hấn gì nhiều. Cả bến phà hôm ấy như bị tê liệt mất mấy phút. Một ông già bán nước lúc đó chỉ lắc đầu:
– “Thằng Tám nó lạnh thiệt, tao nói không sai.”
Sau trận ẩu đả, tin lan nhanh đến mức chỉ một đêm là phần nửa thành phố đã biết. Không ai nhắc chuyện đúng sai, chỉ nói: “Chỗ đó giờ không ai dám làm càn nữa.”
Cái kết và di sản để lại trong giới anh chị miền Tây
Sau vụ bến phà, Tám “Lạnh” không thành trùm, cũng chẳng lập băng nhóm. Ông vẫn đi lại, vẫn uống cà phê mỗi sáng ở góc chợ Mỹ Tho, không tỏ vẻ hơn ai. Điều lạ là chính cách sống đó khiến người ta nể hơn cả. Không ít tài xế kể rằng chỉ cần nghe “Tám nói được rồi” là không ai dám ép hay “làm luật” nặng tay nữa.
Còn Chín “Mèo” thì rút dần khỏi khu vực Rạch Miễu, chuyển sang buôn hàng nhỏ lẻ, rồi dần biến mất khỏi chuyện giang hồ. Người hiểu chuyện nói rằng đó là kết quả của một lần nóng nảy chọn sai đối thủ.
Những năm sau, khi cầu Rạch Miễu xây xong, bến phà thưa người, Tám “Lạnh” cũng ít khi xuất hiện. Người ta đồn ông về quê chăm cha mẹ, người khác nói sang tận Campuchia làm ăn, cũng có người bảo ông đi tu. Không ai dám khẳng định đúng điều gì.
Điều còn lại duy nhất là danh tiếng truyền miệng, cái dạng không cần giấy tờ chứng thực mà vẫn làm người ta gật gù: “Ừ, chuyện đó có thiệt đó nghen.”
Câu chuyện về Tám “Lạnh” và trận ẩu đả ở bến phà Rạch Miễu chỉ là một mảnh ghép trong vô số giai thoại miền Tây sông nước. Giống như bao câu chuyện giang hồ khác, nó tồn tại theo kiểu truyền miệng – nửa thật, nửa hư. Nhưng chính điều đó khiến nhân vật như Tám “Lạnh” sống mãi trong ký ức của nhiều người: không phải vì bạo lực, mà vì cái chất lạnh lùng điềm đạm đã khiến thiên hạ vừa nể vừa nhớ, để rồi mỗi khi nhắc đến, ai cũng phải thốt lên một câu quen thuộc: “Thằng đó lạnh thiệt!”
elquika28495