Bạo hành trẻ em từ chính cha mẹ: Xã hội không thể thờ ơ!

Luật có rồi, nhưng cuộc sống thì sao? Việt Nam không thiếu hành lang pháp lý để bảo vệ trẻ em, từ Luật Trẻ em, Luật Phòng chống bạo lực gia đình cho đến hàng loạt quy định liên quan. Thế nhưng khoảng cách từ những trang luật khô khan đến đời sống thực tế vẫn còn quá xa. Đại biểu Quốc hội Trịnh Thị Tú Anh đã thẳng thắn chỉ ra ba lỗ hổng đáng báo động đang tồn tại: thiếu giám sát từ cộng đồng, thiếu hỗ trợ tâm lý và kỹ năng làm cha mẹ, và thiếu cơ chế can thiệp kịp thời khi trẻ có nguy cơ bị bạo hành. Ba khoảng trống đó, nếu không được lấp đầy, sẽ còn tiếp tục là mảnh đất màu mỡ cho những bi kịch tương tự.
Không giống người lớn, trẻ em chưa có đủ nhận thức và trải nghiệm để tự chữa lành. Một tuổi thơ lớn lên trong sợ hãi, đòn roi và thiếu vắng tình yêu thương có thể để lại những vết hằn không bao giờ phai. Nguy hiểm hơn, vòng lặp bạo lực có thể di truyền qua nhiều thế hệ, khi những đứa trẻ từng bị bạo hành lớn lên và vô tình lặp lại hành vi đó với chính con cái của mình.
Trẻ em là trách nhiệm của cả cộng đồng
Phản ứng cộng đồng:
Sau mỗi vụ việc được phanh phui, mạng xã hội lại dậy sóng với những từ như tàn nhẫn, vô nhân tính, đau đớn. Nhiều người bày tỏ phẫn nộ và kêu gọi xử lý nghiêm. Thế nhưng sau cơn sóng đó, cuộc sống lại trở về guồng quay thường ngày, và không ít người vẫn giữ quan niệm rằng chuyện nuôi dạy con cái là việc riêng của từng gia đình, người ngoài không nên xen vào.
Chính tư duy đó đang vô tình tạo ra những khoảng tối nguy hiểm. Một đứa trẻ bị bạo hành đang kêu cứu bằng những vết bầm, bằng ánh mắt sợ hãi, bằng sự thu mình lại giữa đám đông, nhưng người xung quanh chọn cách nhìn đi chỗ khác vì sợ rắc rối hoặc đơn giản là không nghĩ đó là việc của mình.
Nhận xét:
Một xã hội văn minh thực sự không chỉ được đo bằng tốc độ phát triển kinh tế hay những con phố sạch đẹp, mà còn được đo bằng cách cộng đồng đó đối xử với những thành viên yếu thế nhất, trong đó có trẻ em. Sự tử tế, quan tâm và dũng cảm lên tiếng của người lớn hôm nay chính là cách tốt nhất để dạy thế hệ trẻ về một cuộc đời đáng sống. Không một mầm xanh nào có thể vươn l
Nguồn: https://tuoitre.vn/tu-cac-vu-bao-han...2084106445.htm — Tổng hợp 12/05/2026
Tác giả: Thống Lĩnh

Không giống người lớn, trẻ em chưa có đủ nhận thức và trải nghiệm để tự chữa lành. Một tuổi thơ lớn lên trong sợ hãi, đòn roi và thiếu vắng tình yêu thương có thể để lại những vết hằn không bao giờ phai. Nguy hiểm hơn, vòng lặp bạo lực có thể di truyền qua nhiều thế hệ, khi những đứa trẻ từng bị bạo hành lớn lên và vô tình lặp lại hành vi đó với chính con cái của mình.
Trẻ em là trách nhiệm của cả cộng đồng
Phản ứng cộng đồng:
Sau mỗi vụ việc được phanh phui, mạng xã hội lại dậy sóng với những từ như tàn nhẫn, vô nhân tính, đau đớn. Nhiều người bày tỏ phẫn nộ và kêu gọi xử lý nghiêm. Thế nhưng sau cơn sóng đó, cuộc sống lại trở về guồng quay thường ngày, và không ít người vẫn giữ quan niệm rằng chuyện nuôi dạy con cái là việc riêng của từng gia đình, người ngoài không nên xen vào.
Chính tư duy đó đang vô tình tạo ra những khoảng tối nguy hiểm. Một đứa trẻ bị bạo hành đang kêu cứu bằng những vết bầm, bằng ánh mắt sợ hãi, bằng sự thu mình lại giữa đám đông, nhưng người xung quanh chọn cách nhìn đi chỗ khác vì sợ rắc rối hoặc đơn giản là không nghĩ đó là việc của mình.
Nhận xét:
Một xã hội văn minh thực sự không chỉ được đo bằng tốc độ phát triển kinh tế hay những con phố sạch đẹp, mà còn được đo bằng cách cộng đồng đó đối xử với những thành viên yếu thế nhất, trong đó có trẻ em. Sự tử tế, quan tâm và dũng cảm lên tiếng của người lớn hôm nay chính là cách tốt nhất để dạy thế hệ trẻ về một cuộc đời đáng sống. Không một mầm xanh nào có thể vươn l
Nguồn: https://tuoitre.vn/tu-cac-vu-bao-han...2084106445.htm — Tổng hợp 12/05/2026
Tác giả: Thống Lĩnh