Thung lũng Cầu Vồng – "vùng đất chết" đầy ám ảnh dưới chân đỉnh Everest
Nằm ở sườn phía Bắc của đỉnh Everest, “Thung lũng Cầu Vồng” nghe qua tưởng chừng như một nơi tràn ngập sắc màu và sự sống. Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với tên gọi lãng mạn ấy, nơi đây thực chất là một trong những vùng đất chết chóc và ám ảnh nhất trên hành trình chinh phục nóc nhà thế giới.

"Cầu vồng" của tử thần
“Thung lũng Cầu Vồng” là cách giới leo núi đặt tên cho khu vực rải rác thi thể của hàng trăm nhà thám hiểm không may mắn đã mãi mãi nằm lại trên Everest. Những xác người trong trang phục leo núi sặc sỡ, đông cứng giữa giá băng, nằm rải rác dọc tuyến đường lên đỉnh – tạo nên một khung cảnh rùng rợn đến lạnh sống lưng.
Khu vực này thuộc vùng "tử thần" – nằm ở độ cao trên 8.000 m so với mực nước biển, nơi không khí loãng đến mức ngay cả một hơi thở cũng là thách thức. Thời tiết khắc nghiệt, gió lạnh cắt da và nền nhiệt thường xuyên xuống dưới -30°C khiến mọi tai nạn đều có thể trở thành định mệnh.
Những câu chuyện dở dang mãi mãi
Mùa leo núi năm 2023 ghi nhận con số thương vong cao nhất lịch sử: 18 người thiệt mạng. Trong số đó có nhà leo núi người Australia Jason Bernard Kennison – một người từng vượt qua chấn thương cột sống nghiêm trọng để thực hiện ước mơ chinh phục Everest, nhưng rồi không bao giờ quay về. Hay như Robin Haynes Fisher – vận động viên người Anh – đã gục ngã chỉ cách đỉnh núi 150m vì thiếu oxy.
Nỗi đau của Everest không chỉ dừng lại ở con số. Mỗi thi thể nằm lại là một câu chuyện riêng, là giấc mơ chưa kịp thành, là lời tạm biệt chưa kịp nói.
Việc đưa một thi thể từ vùng tử thần xuống núi là điều gần như bất khả thi. Chi phí có thể vượt quá 100.000 USD, chưa kể nguy cơ khiến các thành viên trong đoàn cứu hộ cũng phải trả giá bằng chính sinh mạng của mình. Vì vậy, phần lớn thi thể vẫn nằm lại vĩnh viễn, trở thành một phần "cảnh quan" của dãy núi.
Khi cái chết trở thành điểm đánh dấu

Một trong những thi thể nổi tiếng nhất trên Everest là “Green Boots” – người đàn ông nằm co quắp trong hang đá, đôi giày xanh của ông đã trở thành biểu tượng rợn người mà bất kỳ ai đi qua cũng phải nhớ. Theo nhiều nguồn, đây là xác của Tsewang Paljor – một cảnh sát người Ấn Độ thiệt mạng năm 1996 trong trận bão tuyết lịch sử.
Một trường hợp khác là "Người đẹp ngủ trong tuyết" Francys Arsentiev – người phụ nữ Mỹ đầu tiên chinh phục Everest mà không dùng oxy. Cô và chồng tử nạn trong hành trình xuống núi. Thi thể của cô từng bị bỏ lại gần tuyến đường chính, cho đến khi một nhà leo núi tình nguyện phủ lá cờ Mỹ và di dời khỏi tầm mắt công chúng năm 2007.
Những ngọn núi biết nói
Everest không chỉ ám ảnh bởi thi thể, mà còn bởi khối lượng rác thải khổng lồ để lại sau mỗi mùa leo núi. Lều trại, bình oxy rỗng, đồ ăn, túi ngủ, thậm chí cả chất thải con người – tất cả khiến một số khu vực như Trại IV trở thành “bãi rác cao nhất thế giới”. Hướng dẫn viên kỳ cựu Tenzi Sherpa từng mô tả nơi này là “trại leo núi bẩn nhất” mà ông từng chứng kiến.
Dù vậy, Everest vẫn là giấc mơ đầy mê hoặc với hàng nghìn người trên khắp thế giới. Bởi đằng sau cái lạnh, sự chết chóc và nguy hiểm, vẫn là một khát khao thuần khiết: chinh phục giới hạn của chính mình.
Vài nét về Everest
Lời kết
Thung lũng Cầu Vồng không mang sắc màu rực rỡ như tên gọi. Đó là nơi chôn giấu những ước mơ vỡ dở, là lời nhắc nhở rằng: thiên nhiên hùng vĩ luôn đi kèm với sự tàn nhẫn. Leo núi không chỉ là cuộc đua với chiều cao, mà còn là cuộc đối đầu sinh tử với giới hạn của con người.
Nếu bạn có dự định đặt chân lên Everest – hãy chuẩn bị không chỉ thể lực, mà cả tinh thần – để đối diện với vùng đất mà "cái đẹp" và "cái chết" chỉ cách nhau một hơi thở.
Nằm ở sườn phía Bắc của đỉnh Everest, “Thung lũng Cầu Vồng” nghe qua tưởng chừng như một nơi tràn ngập sắc màu và sự sống. Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với tên gọi lãng mạn ấy, nơi đây thực chất là một trong những vùng đất chết chóc và ám ảnh nhất trên hành trình chinh phục nóc nhà thế giới.
"Cầu vồng" của tử thần
“Thung lũng Cầu Vồng” là cách giới leo núi đặt tên cho khu vực rải rác thi thể của hàng trăm nhà thám hiểm không may mắn đã mãi mãi nằm lại trên Everest. Những xác người trong trang phục leo núi sặc sỡ, đông cứng giữa giá băng, nằm rải rác dọc tuyến đường lên đỉnh – tạo nên một khung cảnh rùng rợn đến lạnh sống lưng.
Khu vực này thuộc vùng "tử thần" – nằm ở độ cao trên 8.000 m so với mực nước biển, nơi không khí loãng đến mức ngay cả một hơi thở cũng là thách thức. Thời tiết khắc nghiệt, gió lạnh cắt da và nền nhiệt thường xuyên xuống dưới -30°C khiến mọi tai nạn đều có thể trở thành định mệnh.
Những câu chuyện dở dang mãi mãi
Mùa leo núi năm 2023 ghi nhận con số thương vong cao nhất lịch sử: 18 người thiệt mạng. Trong số đó có nhà leo núi người Australia Jason Bernard Kennison – một người từng vượt qua chấn thương cột sống nghiêm trọng để thực hiện ước mơ chinh phục Everest, nhưng rồi không bao giờ quay về. Hay như Robin Haynes Fisher – vận động viên người Anh – đã gục ngã chỉ cách đỉnh núi 150m vì thiếu oxy.
Nỗi đau của Everest không chỉ dừng lại ở con số. Mỗi thi thể nằm lại là một câu chuyện riêng, là giấc mơ chưa kịp thành, là lời tạm biệt chưa kịp nói.
Việc đưa một thi thể từ vùng tử thần xuống núi là điều gần như bất khả thi. Chi phí có thể vượt quá 100.000 USD, chưa kể nguy cơ khiến các thành viên trong đoàn cứu hộ cũng phải trả giá bằng chính sinh mạng của mình. Vì vậy, phần lớn thi thể vẫn nằm lại vĩnh viễn, trở thành một phần "cảnh quan" của dãy núi.
Khi cái chết trở thành điểm đánh dấu
Một trong những thi thể nổi tiếng nhất trên Everest là “Green Boots” – người đàn ông nằm co quắp trong hang đá, đôi giày xanh của ông đã trở thành biểu tượng rợn người mà bất kỳ ai đi qua cũng phải nhớ. Theo nhiều nguồn, đây là xác của Tsewang Paljor – một cảnh sát người Ấn Độ thiệt mạng năm 1996 trong trận bão tuyết lịch sử.
Một trường hợp khác là "Người đẹp ngủ trong tuyết" Francys Arsentiev – người phụ nữ Mỹ đầu tiên chinh phục Everest mà không dùng oxy. Cô và chồng tử nạn trong hành trình xuống núi. Thi thể của cô từng bị bỏ lại gần tuyến đường chính, cho đến khi một nhà leo núi tình nguyện phủ lá cờ Mỹ và di dời khỏi tầm mắt công chúng năm 2007.
Những ngọn núi biết nói
Everest không chỉ ám ảnh bởi thi thể, mà còn bởi khối lượng rác thải khổng lồ để lại sau mỗi mùa leo núi. Lều trại, bình oxy rỗng, đồ ăn, túi ngủ, thậm chí cả chất thải con người – tất cả khiến một số khu vực như Trại IV trở thành “bãi rác cao nhất thế giới”. Hướng dẫn viên kỳ cựu Tenzi Sherpa từng mô tả nơi này là “trại leo núi bẩn nhất” mà ông từng chứng kiến.
Dù vậy, Everest vẫn là giấc mơ đầy mê hoặc với hàng nghìn người trên khắp thế giới. Bởi đằng sau cái lạnh, sự chết chóc và nguy hiểm, vẫn là một khát khao thuần khiết: chinh phục giới hạn của chính mình.
Vài nét về Everest
- Tên gọi địa phương: Chomolungma (tiếng Tây Tạng), có nghĩa là “Mẹ thần của thế giới”.
- Độ cao chính thức: 8.848,86 m – được xác nhận bởi chính phủ Nepal và Trung Quốc năm 2020.
- Vị trí: Nằm trên biên giới Nepal và Tây Tạng (Trung Quốc), thuộc dãy Himalaya.
- Ảnh hưởng thiên tai: Sau trận động đất lịch sử tại Nepal năm 2015, đỉnh Everest bị đo giảm 2,4 cm độ cao và dịch chuyển 3 cm về phía tây nam.
Lời kết
Thung lũng Cầu Vồng không mang sắc màu rực rỡ như tên gọi. Đó là nơi chôn giấu những ước mơ vỡ dở, là lời nhắc nhở rằng: thiên nhiên hùng vĩ luôn đi kèm với sự tàn nhẫn. Leo núi không chỉ là cuộc đua với chiều cao, mà còn là cuộc đối đầu sinh tử với giới hạn của con người.
Nếu bạn có dự định đặt chân lên Everest – hãy chuẩn bị không chỉ thể lực, mà cả tinh thần – để đối diện với vùng đất mà "cái đẹp" và "cái chết" chỉ cách nhau một hơi thở.