Bãi Môn – Nơi tôi đón bình minh đầu tiên trên đất liền Việt Nam
Tôi đã đi qua nhiều bãi biển trên dải đất hình chữ S, từ những nơi sôi động như Mỹ Khê – Đà Nẵng, Nha Trang hay Vũng Tàu, cho đến những vùng biển lặng lẽ như Cửa Tùng – Quảng Trị. Nhưng chỉ khi đặt chân đến Bãi Môn – Phú Yên, tôi mới thực sự hiểu thế nào là một bãi biển nguyên sơ, vẹn nguyên hơi thở đất trời và không vướng chút ồn ào của đời sống hiện đại.

Lối vào Bãi Môn – như bước vào một vùng đất bí mật

Bãi Môn nằm dưới chân hải đăng Mũi Điện, cách trung tâm TP. Tuy Hòa khoảng 35km. Tôi xuất phát từ Tuy Hòa lúc 4 giờ sáng, chạy xe men theo quốc lộ 1A rồi rẽ theo biển chỉ dẫn đi Mũi Điện. Con đường nhỏ, quanh co uốn lượn giữa rừng xanh và những vách đá dựng đứng, càng đi càng nghe rõ tiếng sóng đập vào ghềnh.
Gửi xe tại bãi giữ của khu du lịch, tôi đi bộ chừng 300 mét men theo đường lát đá. Khi rẽ qua con dốc cuối cùng, Bãi Môn hiện ra trước mắt – bãi cát trắng phau cong cong như cánh cung, nước biển xanh thẳm, gió nhẹ và mùi mặn mòi lẫn với mùi cỏ cây. Thoáng chốc, mọi mệt mỏi tan biến. Cảnh vật như bước ra từ một thước phim.
Khoảnh khắc chờ mặt trời thức dậy

Tôi đến khi trời còn nhá nhem. Một vài nhóm bạn trẻ cũng đã cắm lều từ tối hôm trước. Họ đang pha cà phê, đốt bếp nướng vài xiên thịt. Tôi chọn ngồi yên trên mỏm đá, mắt nhìn về phía đường chân trời, chờ điều kỳ diệu nhất của buổi sớm: bình minh đầu tiên trên đất liền Việt Nam.
Và rồi, mặt trời ló dạng – đỏ rực, tròn trịa, nhô lên khỏi mặt biển. Cả không gian bừng sáng như được tưới một lớp mật ong trong vắt. Ánh sáng nhuộm vàng bãi cát, khiến từng con sóng long lanh như pha lê. Đó là một khoảnh khắc khiến tôi nghẹn ngào – vừa nhỏ bé, vừa hạnh phúc.
Tắm biển và khám phá suối ngọt giữa biển xanh

Sau khi mặt trời lên cao, tôi thử hòa mình vào làn nước. Bãi Môn có độ sâu vừa phải, sóng nhẹ, nước trong nhìn rõ tận đáy. Một điều thú vị là có con suối nước ngọt chảy ra biển ngay phía Tây bãi – nước mát lạnh, sạch sẽ, thích hợp để tắm lại sau khi bơi. Cảm giác được rửa mặt bằng nước ngọt sau khi ngụp lặn trong biển mặn, ngay giữa thiên nhiên hoang sơ, thật khó tả thành lời.
Chuyến trekking ngắn lên hải đăng Mũi Điện

Tôi không bỏ lỡ cơ hội leo lên hải đăng Mũi Điện – cách bãi biển chưa đầy 15 phút đi bộ. Con đường dẫn lên hải đăng được lát đá bậc thang, hai bên là cây dại, hoa sim tím và thỉnh thoảng có cả dứa dại. Từ đỉnh hải đăng, tôi thu vào tầm mắt toàn bộ bãi Môn cong cong như nét vẽ, rừng xanh bao quanh, phía xa là sóng vỗ ghềnh đá trắng xóa.
Bên trong hải đăng có cầu thang sắt xoắn ốc dẫn lên đỉnh tháp – nơi có thể quan sát toàn vùng cực Đông Phú Yên. Một anh nhân viên gác đèn chia sẻ: “Mỗi sáng ở đây là một bức tranh khác nhau, và không ai giống ai.”
Lưu ý cho người muốn trải nghiệm như tôi
Khi quay về, tôi vẫn còn giữ nguyên cảm giác bồi hồi. Trong cuộc sống vội vã, có một nơi để dừng lại, lặng im nghe gió, ngắm bình minh và hít thật sâu mùi mặn của biển, ấy là món quà lớn nhất. Bãi Môn không chỉ là một bãi biển – đó là nơi tôi tìm lại chính mình.
Tôi đã đi qua nhiều bãi biển trên dải đất hình chữ S, từ những nơi sôi động như Mỹ Khê – Đà Nẵng, Nha Trang hay Vũng Tàu, cho đến những vùng biển lặng lẽ như Cửa Tùng – Quảng Trị. Nhưng chỉ khi đặt chân đến Bãi Môn – Phú Yên, tôi mới thực sự hiểu thế nào là một bãi biển nguyên sơ, vẹn nguyên hơi thở đất trời và không vướng chút ồn ào của đời sống hiện đại.
Lối vào Bãi Môn – như bước vào một vùng đất bí mật
Bãi Môn nằm dưới chân hải đăng Mũi Điện, cách trung tâm TP. Tuy Hòa khoảng 35km. Tôi xuất phát từ Tuy Hòa lúc 4 giờ sáng, chạy xe men theo quốc lộ 1A rồi rẽ theo biển chỉ dẫn đi Mũi Điện. Con đường nhỏ, quanh co uốn lượn giữa rừng xanh và những vách đá dựng đứng, càng đi càng nghe rõ tiếng sóng đập vào ghềnh.
Gửi xe tại bãi giữ của khu du lịch, tôi đi bộ chừng 300 mét men theo đường lát đá. Khi rẽ qua con dốc cuối cùng, Bãi Môn hiện ra trước mắt – bãi cát trắng phau cong cong như cánh cung, nước biển xanh thẳm, gió nhẹ và mùi mặn mòi lẫn với mùi cỏ cây. Thoáng chốc, mọi mệt mỏi tan biến. Cảnh vật như bước ra từ một thước phim.
Khoảnh khắc chờ mặt trời thức dậy
Tôi đến khi trời còn nhá nhem. Một vài nhóm bạn trẻ cũng đã cắm lều từ tối hôm trước. Họ đang pha cà phê, đốt bếp nướng vài xiên thịt. Tôi chọn ngồi yên trên mỏm đá, mắt nhìn về phía đường chân trời, chờ điều kỳ diệu nhất của buổi sớm: bình minh đầu tiên trên đất liền Việt Nam.
Và rồi, mặt trời ló dạng – đỏ rực, tròn trịa, nhô lên khỏi mặt biển. Cả không gian bừng sáng như được tưới một lớp mật ong trong vắt. Ánh sáng nhuộm vàng bãi cát, khiến từng con sóng long lanh như pha lê. Đó là một khoảnh khắc khiến tôi nghẹn ngào – vừa nhỏ bé, vừa hạnh phúc.
Tắm biển và khám phá suối ngọt giữa biển xanh
Sau khi mặt trời lên cao, tôi thử hòa mình vào làn nước. Bãi Môn có độ sâu vừa phải, sóng nhẹ, nước trong nhìn rõ tận đáy. Một điều thú vị là có con suối nước ngọt chảy ra biển ngay phía Tây bãi – nước mát lạnh, sạch sẽ, thích hợp để tắm lại sau khi bơi. Cảm giác được rửa mặt bằng nước ngọt sau khi ngụp lặn trong biển mặn, ngay giữa thiên nhiên hoang sơ, thật khó tả thành lời.
Chuyến trekking ngắn lên hải đăng Mũi Điện
Tôi không bỏ lỡ cơ hội leo lên hải đăng Mũi Điện – cách bãi biển chưa đầy 15 phút đi bộ. Con đường dẫn lên hải đăng được lát đá bậc thang, hai bên là cây dại, hoa sim tím và thỉnh thoảng có cả dứa dại. Từ đỉnh hải đăng, tôi thu vào tầm mắt toàn bộ bãi Môn cong cong như nét vẽ, rừng xanh bao quanh, phía xa là sóng vỗ ghềnh đá trắng xóa.
Bên trong hải đăng có cầu thang sắt xoắn ốc dẫn lên đỉnh tháp – nơi có thể quan sát toàn vùng cực Đông Phú Yên. Một anh nhân viên gác đèn chia sẻ: “Mỗi sáng ở đây là một bức tranh khác nhau, và không ai giống ai.”
Lưu ý cho người muốn trải nghiệm như tôi
- Thời điểm đẹp nhất: từ tháng 2 đến tháng 9 (mùa khô, biển trong, thời tiết dễ chịu).
- Nên đi sớm (4h – 5h sáng) để kịp đón bình minh.
- Mang theo lều, nước uống, thức ăn nhẹ nếu muốn cắm trại qua đêm.
- Đừng quên áo khoác, đèn pin và giày thể thao, đặc biệt nếu định leo lên hải đăng.
- Và cuối cùng: hãy mang theo một túi rác. Thiên nhiên đẹp như vậy, xứng đáng được giữ nguyên vẻ tinh khôi.
Khi quay về, tôi vẫn còn giữ nguyên cảm giác bồi hồi. Trong cuộc sống vội vã, có một nơi để dừng lại, lặng im nghe gió, ngắm bình minh và hít thật sâu mùi mặn của biển, ấy là món quà lớn nhất. Bãi Môn không chỉ là một bãi biển – đó là nơi tôi tìm lại chính mình.