Đây không phải là một bộ phim ma giải trí đơn thuần. Đây là một ván cờ tâm lý gia đình cực kỳ nặng đô, mượn cái vỏ kinh dị để kể một câu chuyện "nát ruột". Đạo diễn Trương Dũng làm quả này khá "keo", xem xong vừa sợ, vừa thương, vừa tức, mà cuối cùng là phải "lắng" lại suy ngẫm. 🏺 Cái Khạp "Báo Hại" & Màn "Xào Xáo" Ven Sông
Phim mở đầu đơn giản: ông anh tên Quý (Quang Tuấn đóng) chuyên lội sông kiếm sống, một ngày đẹp trời vớt được một cái khạp (cái hũ) bí ẩn. Tính cũng hơi "tham", ổng vác ngay cái khạp về nhà. Và từ đó, cả cái gia đình nghèo ven sông bắt đầu "toang". Con cái đang yên đang lành bỗng dưng xào xáo, cãi vã như cái chợ vỡ. Đỉnh điểm là bà mẹ (Nghệ sĩ Thanh Hằng) khóc lóc, quả quyết linh hồn ông chồng quá cố của mình đang nằm gọn trong cái khạp đó. Những bí mật tưởng đã chôn vùi 100 năm dưới đáy sông bắt đầu "ngóc đầu" dậy. Rốt cuộc, con ma trong hũ đáng sợ, hay "con ma" trong lòng người đáng sợ hơn?
Điểm 10 cho ông đạo diễn là giữ phim rất "mộc" (rustic). Ổng chơi lớn, dựng hẳn một cái nhà thật ven sông, không thèm chơi phông xanh. Chính vì thế, không khí phim nó thật dã man.
Ban ngày nhìn sông nước thấy cũng "chill" đấy, nhưng ban đêm nó lạnh lẽo, mông lung cực kỳ. Phim không lạm dụng hù dọa "nhảy bổ" vào mặt. Nó hù anh em bằng không khí. Ổng dùng toàn âm thanh thật: tiếng nước vỗ bờ, tiếng gió rít qua mái tôn, tiếng ễnh ương kêu... Cứ mấy con đó kêu là y như rằng có "biến". Không khí nó đặc quánh, rờn rợn, khiến mình phải nín thở theo dõi.
Nói thẳng luôn, phim này kinh dị 3 phần thì "drama" gia đình 7 phần. Nó "đậm chất kịch" (theatrical) – tức là lời thoại, cách diễn cứ như đang xem kịch sân khấu. Mới đầu xem hơi cấn, nhưng lạ là nó HỢP với cái không khí ngột ngạt, bế tắc của gia đình này.
Và đây là lúc dàn diễn viên "gánh còng lưng":
- NS Thanh Hằng (vai mẹ): Đỉnh! Không còn gì để chê. Vai người mẹ thương chồng, thương con nhưng bất lực nhìn gia đình tan nát, diễn "chạm" dã man.
- Huỳnh Đông: Ông này mới là "ngựa ô". Tưởng hiền lành, nhu nhược, "núp váy" vợ, ai dè là cái mỏ neo lý trí duy nhất, cố giữ cả nhà lại khi mọi thứ sắp vỡ.
- Quang Tuấn (vai Quý): Vẫn "tròn vai" vua của dòng phim này. Cái mặt "đơ" của ổng là "đơ" có chủ đích. Ổng diễn ra cái sự ám ảnh, đờ đẫn của một người mang "vết thương" quá khứ, lúc nào cũng phập phồng bất an.
- Vân Trang & Lâm Thanh Nhã: Hai cái "ngòi nổ" chính, đẩy mâu thuẫn lên nóc.
🤯 CÚ "LẬT KÈO" VÀ VẾT THƯƠNG GIA ĐÌNH
Đây mới là phần "ăn tiền"! Anh em đừng mong xem phim này để thấy ma quỷ lồng lộn chém giết. "Con ma" thật sự trong phim chính là những bí mật bị chôn giấu, là sự ích kỷ, là những lời nói dối độc hại truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Tóm lại một câu: Nhà Ma Xó là một món ăn lạ, nhưng "xịn" của điện ảnh Việt. Nó không phải phim kinh dị thị trường "mì ăn liền".
- Ai nên xem? Anh em thích kiểu phim rờn rợn, nặng về tâm lý, có chiều sâu, xem xong phải "lắng" lại để suy ngẫm về tình thân, về nghiệp chướng.
- Ai KHÔNG nên xem? Mấy ông chỉ muốn xem jump-scare "giật bắn" mình, ma quỷ máu me, xem để giải trí xong đi về.
danchoi04