**Bác Sĩ Chẩn Đoán "Thần Sầu"**
Ông Tám ở quê lên thành phố khám bệnh, ngồi chờ cả buổi sáng mới được gọi vào phòng bác sĩ. Vừa ngồi xuống, ông chưa kịp mở miệng thì bác sĩ đã nhìn ông từ đầu đến chân, gật gù ra vẻ rất chuyên nghiệp. — Ông bị đau lưng phải không? Ngồi lâu là mỏi, buổi sáng ngủ dậy cứng người, leo cầu thang thì hơi khó? Ông Tám tròn mắt kinh ngạc: — Trời ơi! Đúng y chang! Bác sĩ giỏi quá, nhìn là biết liền vậy! Bác sĩ mỉm cười, khẽ chỉnh lại cặp kính, vẻ mặt đầy tự hào: — Kinh nghiệm hai mươi năm mà ông! Nghề này phải có con mắt tinh tường. Ông Tám gật đầu thán phục, rồi ngập ngừng hỏi: — Vậy... bác sĩ có biết tui lên đây khám bệnh gì không? Bác sĩ khựng lại, nhíu mày: — Ờ thì... đau lưng chứ gì nữa! Ông Tám lắc đầu cười hiền: — Dạ không. Tui lên đây khám mắt. Cái ghế nãy giờ tui ngồi... là ghế của bác sĩ. Tui ngồi nhầm chỗ rồi, nên mới ngồi lâu, mỏi lưng, cứng người y như bác sĩ nói đó! Phòng khám im lặng hai giây. Rồi cô y tá phía ngoài bật cười không kịp che miệng. Bác sĩ từ từ tháo kính, thở dài: — *Thôi, ông ngồi đúng chỗ đi. Để tui... khám luôn cả mắt lẫn lưng cho tiện!* Nguồn: https://vnexpress.net/thu-gian-anh-h...n-5057684.html — Tổng hợp 09/05/2026
Tác giả: Thống Lĩnh
Ông Tám ở quê lên thành phố khám bệnh, ngồi chờ cả buổi sáng mới được gọi vào phòng bác sĩ. Vừa ngồi xuống, ông chưa kịp mở miệng thì bác sĩ đã nhìn ông từ đầu đến chân, gật gù ra vẻ rất chuyên nghiệp. — Ông bị đau lưng phải không? Ngồi lâu là mỏi, buổi sáng ngủ dậy cứng người, leo cầu thang thì hơi khó? Ông Tám tròn mắt kinh ngạc: — Trời ơi! Đúng y chang! Bác sĩ giỏi quá, nhìn là biết liền vậy! Bác sĩ mỉm cười, khẽ chỉnh lại cặp kính, vẻ mặt đầy tự hào: — Kinh nghiệm hai mươi năm mà ông! Nghề này phải có con mắt tinh tường. Ông Tám gật đầu thán phục, rồi ngập ngừng hỏi: — Vậy... bác sĩ có biết tui lên đây khám bệnh gì không? Bác sĩ khựng lại, nhíu mày: — Ờ thì... đau lưng chứ gì nữa! Ông Tám lắc đầu cười hiền: — Dạ không. Tui lên đây khám mắt. Cái ghế nãy giờ tui ngồi... là ghế của bác sĩ. Tui ngồi nhầm chỗ rồi, nên mới ngồi lâu, mỏi lưng, cứng người y như bác sĩ nói đó! Phòng khám im lặng hai giây. Rồi cô y tá phía ngoài bật cười không kịp che miệng. Bác sĩ từ từ tháo kính, thở dài: — *Thôi, ông ngồi đúng chỗ đi. Để tui... khám luôn cả mắt lẫn lưng cho tiện!* Nguồn: https://vnexpress.net/thu-gian-anh-h...n-5057684.html — Tổng hợp 09/05/2026
Tác giả: Thống Lĩnh