Thằng Rể Thảo Hay Thằng Rể... Thảo Mộc?

Ông Tám có đứa con gái rượu vừa lấy chồng. Chàng rể tên Hùng, miệng ngọt như mía lùi, hễ gặp bố vợ là "dạ thưa ba", "ba cần gì con làm", nghe mà ruột gan ông Tám mềm như bánh ướt. Một hôm ông Tám bệnh, nằm rên hừ hừ. Hùng chạy vào vẻ mặt lo lắng: — Ba ơi, ba cần gì con chạy liền! Ông Tám thở dài: — Thèm tô bún bò quá con ơi, mà già rồi chân yếu... — Để con! — Hùng vỗ ngực cái rụp, mặt hùng dũng như sắp ra trận. Ông Tám nằm chờ. Một tiếng. Hai tiếng. Gần ba tiếng đồng hồ trôi qua, bụng ông réo như cái trống làng. Hùng hớt hải chạy vào, mồ hôi nhễ nhại, tay cầm tô bún bò bốc khói thơm lừng. Ông Tám mừng rỡ: — Ủa, xa vậy sao con? Hùng thở hổn hển: — Dạ... con chạy xe lên tận quán bún bò bà Năm đầu huyện, ngon nhất vùng, xứng đáng với ba! Ông Tám cảm động rơi nước mắt, run run bưng tô lên... Bún. Nguội. Tanh. Hơn. — Ủa sao nguội vậy con? Hùng gãi đầu: — Dạ... con quên mang theo tiền, phải chạy về lấy rồi chạy lên lại ạ! Ông Tám đặt tô xuống, nhìn thằng rể một lúc rất lâu rồi gật đầu chậm rãi: — Thôi... ba hiểu rồi. Con có **tâm** — nhưng không có **não**. Nguồn: https://vnexpress.net/thu-gian-video...a-5062252.html — Tổng hợp 15/06/2026
Xem thêm: Diễn đàn Dân Chơi | Chứng Khoán | Drama | Bóng Đá
Tác giả: Thống Lĩnh

Ông Tám có đứa con gái rượu vừa lấy chồng. Chàng rể tên Hùng, miệng ngọt như mía lùi, hễ gặp bố vợ là "dạ thưa ba", "ba cần gì con làm", nghe mà ruột gan ông Tám mềm như bánh ướt. Một hôm ông Tám bệnh, nằm rên hừ hừ. Hùng chạy vào vẻ mặt lo lắng: — Ba ơi, ba cần gì con chạy liền! Ông Tám thở dài: — Thèm tô bún bò quá con ơi, mà già rồi chân yếu... — Để con! — Hùng vỗ ngực cái rụp, mặt hùng dũng như sắp ra trận. Ông Tám nằm chờ. Một tiếng. Hai tiếng. Gần ba tiếng đồng hồ trôi qua, bụng ông réo như cái trống làng. Hùng hớt hải chạy vào, mồ hôi nhễ nhại, tay cầm tô bún bò bốc khói thơm lừng. Ông Tám mừng rỡ: — Ủa, xa vậy sao con? Hùng thở hổn hển: — Dạ... con chạy xe lên tận quán bún bò bà Năm đầu huyện, ngon nhất vùng, xứng đáng với ba! Ông Tám cảm động rơi nước mắt, run run bưng tô lên... Bún. Nguội. Tanh. Hơn. — Ủa sao nguội vậy con? Hùng gãi đầu: — Dạ... con quên mang theo tiền, phải chạy về lấy rồi chạy lên lại ạ! Ông Tám đặt tô xuống, nhìn thằng rể một lúc rất lâu rồi gật đầu chậm rãi: — Thôi... ba hiểu rồi. Con có **tâm** — nhưng không có **não**. Nguồn: https://vnexpress.net/thu-gian-video...a-5062252.html — Tổng hợp 15/06/2026
Xem thêm: Diễn đàn Dân Chơi | Chứng Khoán | Drama | Bóng Đá
Tác giả: Thống Lĩnh