Bác Sĩ Tâm Lý Và Bệnh Nhân Đặc Biệt Nhất Năm

Phòng khám tâm lý của bác sĩ Hùng nổi tiếng cả phường vì chữa được đủ loại bệnh kỳ lạ. Một hôm, có người đàn ông tên Tư bước vào, mặt mày ủ rũ như bánh mì để quên ba ngày. Bác sĩ Hùng nhìn qua kính, giọng chuyên nghiệp hỏi: "Anh có vấn đề gì không?" Tư thở dài não nuột: "Bác ơi, con bị ám ảnh nặng lắm. Cứ mỗi đêm con nằm mơ thấy mình là cái bánh mì. Con sợ quá, ngủ không được, ăn không ngon..." Bác sĩ gật đầu, ghi chép nghiêm túc: "Ừ, nghe có vẻ nghiêm trọng thật. Anh bị bao lâu rồi?" "Dạ cũng ba năm nay rồi bác." "Ba năm?" Bác sĩ tròn mắt. "Sao không đi khám sớm hơn?" Tư nhăn mặt thật thà: "Dạ... con cũng muốn đi sớm, nhưng mà con sợ." "Sợ cái gì?" "Dạ con sợ bác sĩ... đói." Cả phòng khám im lặng đến mức nghe rõ tiếng đồng hồ tích tắc. Bác sĩ Hùng từ từ đặt bút xuống, tháo kính ra lau, rồi nhìn thẳng vào mắt bệnh nhân. "Thật ra..." bác sĩ Hùng khẽ nuốt nước bọt, "anh đến đây từ sáng, mà tôi chưa ăn sáng." Tư vùng dậy chạy ra khỏi phòng khám nhanh hơn cả xe ôm công nghệ giờ cao điểm — và từ đó, anh không bao giờ mơ thấy bánh mì nữa. Khỏi hẳn. Nguồn: https://vnexpress.net/quang-chai-giu...u-5114434.html — Tổng hợp 08/09/2026
Xem thêm: Diễn đàn Dân Chơi | Chứng Khoán | Drama | Bóng Đá
Tác giả: Thống Lĩnh

Phòng khám tâm lý của bác sĩ Hùng nổi tiếng cả phường vì chữa được đủ loại bệnh kỳ lạ. Một hôm, có người đàn ông tên Tư bước vào, mặt mày ủ rũ như bánh mì để quên ba ngày. Bác sĩ Hùng nhìn qua kính, giọng chuyên nghiệp hỏi: "Anh có vấn đề gì không?" Tư thở dài não nuột: "Bác ơi, con bị ám ảnh nặng lắm. Cứ mỗi đêm con nằm mơ thấy mình là cái bánh mì. Con sợ quá, ngủ không được, ăn không ngon..." Bác sĩ gật đầu, ghi chép nghiêm túc: "Ừ, nghe có vẻ nghiêm trọng thật. Anh bị bao lâu rồi?" "Dạ cũng ba năm nay rồi bác." "Ba năm?" Bác sĩ tròn mắt. "Sao không đi khám sớm hơn?" Tư nhăn mặt thật thà: "Dạ... con cũng muốn đi sớm, nhưng mà con sợ." "Sợ cái gì?" "Dạ con sợ bác sĩ... đói." Cả phòng khám im lặng đến mức nghe rõ tiếng đồng hồ tích tắc. Bác sĩ Hùng từ từ đặt bút xuống, tháo kính ra lau, rồi nhìn thẳng vào mắt bệnh nhân. "Thật ra..." bác sĩ Hùng khẽ nuốt nước bọt, "anh đến đây từ sáng, mà tôi chưa ăn sáng." Tư vùng dậy chạy ra khỏi phòng khám nhanh hơn cả xe ôm công nghệ giờ cao điểm — và từ đó, anh không bao giờ mơ thấy bánh mì nữa. Khỏi hẳn. Nguồn: https://vnexpress.net/quang-chai-giu...u-5114434.html — Tổng hợp 08/09/2026
Xem thêm: Diễn đàn Dân Chơi | Chứng Khoán | Drama | Bóng Đá
Tác giả: Thống Lĩnh